HỌC HÌNH HỌC QUA NGHỆ THUẬT – KHI HÌNH HỌC ĐƯỢC CẢM, KHÔNG CHỈ ĐƯỢC HỌC

(Từ góc nhìn của một giáo viên Nila Hà Nội)

Tôi đến với block Hình học bằng sự tò mò rất tự nhiên của một người làm giáo dục. Hình học, trong ký ức của tôi trước đây, gắn liền với những hình tròn, tam giác, đa giác đầy màu sắc trong các bài trang trí Mỹ thuật, hoặc những tiên đề, định lý và phép chứng minh chặt chẽ của Toán hình. Đó là một thế giới đẹp, nhưng dường như được chia tách: một bên là nghệ thuật, một bên là toán học.

Chỉ đến khi bước vào lớp học tại Nila Hà Nội, tôi mới thực sự nhận ra rằng Hình học có thể là một cây cầu – lặng lẽ nhưng vững chắc – nối Toán học với Nghệ thuật, nối tư duy logic với cảm xúc, và nối đứa trẻ bên trong mỗi người với thế giới trật tự của sự sống.

Trong lớp học ấy, Hình học không bắt đầu bằng định nghĩa. Nó bắt đầu bằng sự tĩnh lặng. Bằng nhịp thở đều, bằng đôi tay cầm bút sáp, bằng chuyển động chậm rãi nhưng đầy chú tâm hay những đường chỉ được căng một cách khéo léo, tỉ mẩn. Những đường thẳng, đường cong, vòng tròn hay đường xoắn ốc không được “giới thiệu”, mà được sinh ra ngay trên trang giấy, từ chính chuyển động của cơ thể và sự tập trung nội tâm của trẻ.

Tôi nhận ra rằng, khi Hình học được tiếp cận theo cách này, tri thức không còn là thứ phải ghi nhớ, mà trở thành một trải nghiệm sống. Các em không học tên của hình trước, mà cảm được hình. Các em không vội vã đi tìm kết quả, mà đi trọn vẹn từng bước trong quá trình tạo ra hình. Mỗi nét vẽ đều mang theo sự kiên nhẫn, mỗi sai lệch nhỏ đều là một cơ hội để điều chỉnh, để học cách quan sát lại chính mình.

Và rồi, khi block Hình học khép lại, các em không “kết thúc bài học” bằng một bài kiểm tra. Thay vào đó, các em được mời viết một bức thư hoặc một bài thơ gửi đến chính những hình khối mà mình đã đồng hành trong suốt thời gian qua – hình tròn, hình vuông, tam giác… như thể đó là những người bạn mới quen. Trong những dòng chữ còn vụng về nhưng chân thành ấy, các em bày tỏ cảm xúc yêu mến, đôi khi là sự khó chịu, có khi là lời biết ơn, và cả niềm tự hào vì đã không bỏ cuộc trước những hình khó.

Điều làm tôi xúc động nhất không chỉ là sự tiến bộ của học sinh, mà là hành trình của chính bản thân mình. Khi đồng hành cùng các em, tôi như được học lại từ đầu. Tôi thấy mình vui như một đứa trẻ, với niềm vui mới mẻ, với sự tò mò, ngạc nhiên và hứng khởi mỗi khi một hình phức tạp dần dần hiện ra, hoàn chỉnh dưới đôi tay của cả lớp. Đó không phải là niềm vui của việc “làm đúng”, mà là niềm vui của việc đã kiên trì đi đến cùng.

Trong những khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng Hình học, khi được nuôi dưỡng bằng nghệ thuật, không chỉ rèn luyện tư duy logic mà còn nuôi dưỡng sự tập trung, khả năng tự điều chỉnh, và niềm tin nội tại rằng: nếu đủ kiên nhẫn, con người có thể tạo nên trật tự và vẻ đẹp từ những điều tưởng chừng khó khăn.

Giiáo dục không chỉ là truyền đạt kiến thức, mà là gieo những hạt giống phát triển lâu dài. Hình học nuôi dưỡng tư duy trật tự. Nghệ thuật nuôi dưỡng đời sống cảm xúc. Và khi hai điều ấy gặp nhau, trẻ lớn lên một cách hài hòa, vững vàng từ bên trong.

#nilahanoi

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *